Chuyện shock 2013-07-19 09:53:50

Vụ án chấn động thế giới: Kinh hoàng "ác quỷ" ăn thịt hàng chục người


[size=6][size=large]Cảnh sát ập vào căn hộ số 213, không khí u ám, âm u bao trùm khắp nơi. Một mùi hôi thối nồng nặc xộc lên. Cảnh tượng kinh hoàng đập ra trước mắt, xung quanh căn hộ lăn lóc đầu lâu và các bộ phận cơ thể người vương vãi khắp nơi.[/size][/size]
[justify][size=large]Thoát khỏi chốn địa ngục[/size][/justify]
[justify]Toàn thân run lẩy bẩy, Konerak chạy thục mạng ra phía đường cái. Đầu óc Konerak quay cuồng, mặt mũi tối sầm lại. Cứ như vậy Konerak cứ mải miết chạy, không cần biết phương hướng ở đâu, chỉ cần biết chạy càng xa căn hộ địa ngục đó càng tốt. Và cậu đã may mắn gặp được 2 người phụ nữ tốt bụng.[/justify]
[justify][size=large]Cho tới thời điểm gặp được cơ quan cảnh sát, gương mặt cậu bé Konerak 14 tuổi vẫn không giấu nổi vẻ kinh hoàng. Trước mắt các viên cảnh sát là 1 thiếu niên với gương mặt đờ đẫn, thất thần.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Nạn nhân Konerak, 14 tuổi[/size]

[justify][size=large]Trước đó 1 ngày, vào lúc 2h sáng, một người phụ nữ đã gọi điện tới đường dây nóng 911 báo có một cậu bé cần tới sự trợ giúp khẩn cấp. Cậu bé hiện đang trong tình trạng trần truồng, bị thương và vô cùng hoảng loạn. Mặc dù cô không biết cậu bé là ai, nhưng cậu bé đang rất cần trợ giúp.[/size][/justify]
[justify][size=large]Đội cứu hộ và cơ quan cảnh sát đã khẩn trương có mặt tại hiện trường được thông báo. Cậu bé được các nhân viên cứu hộ choàng một chiếc chăn quanh người và có biểu hiện bị chóng mặt. Phía cảnh sát nhanh chóng xác minh được nạn nhân là 1 cậu bé người châu Á và khá khó khăn để có thể hiểu được những gì cậu bé nói.[/size][/justify]
[justify][size=large]Khi cảnh sát vừa tới, họ trông thấy người phụ nữ phát hiện ra cậu bé (Sandra Smith, 18 tuổi) và một người chị em họ của cô đứng ngay cạnh cậu bé. Ngay sau đó có 1 người đàn ông cao lớn tóc màu vàng cũng đến và đứng ngay bên cạnh cậu bé. Người đàn ông này phân bua với cảnh sát rằng anh ta là người đồng tính. Konerak là người yêu của anh ta và đã lỡ hơi quá chén. Đồng thời, người đàn ông này tự nguyện đưa chứng minh thư của mình ra cho cảnh sát kiểm tra. Trước những lời lẽ của người đàn ông này, cậu bé Konerak dường như “cứng lưỡi” chẳng nói được câu nào.[/size][/justify]
[justify][size=large]Tuy nhiên, 2 cô gái trẻ đã ra sức phản đối lời phân bua của người đàn ông nọ. Họ cho biết đã chứng kiến cảnh cậu bé ra sức chống cự và chạy thoát người đàn ông có tên Dahmer này trước khi cảnh sát đến. Họ một mực khẳng định với phía cảnh sát rằng chắc chắn có điều bất thường ở đây, thế nhưng dường như các viên cảnh sát phớt lờ lời của 2 cô gái trẻ và tin theo lời của người đàn ông da trắng.[/size][/justify]
[justify][size=large]Hang ổ của tội ác[/size][/justify]
[justify][size=large]Để trấn tĩnh cậu bé, 2 viên cảnh sát đã đưa cậu bé và người đàn ông về căn hộ của họ. Căn hộ của Dahmer khá gọn gàng nhưng bốc mùi hôi thối nồng nặc. Trên ghế sofa, một vài bộ quần áo của Konerak được xếp gọn gàng đặt trên đó. Cảnh sát có thể nhìn thấy tấm ảnh của cậu bé trong bộ quần áo cộc màu đen.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Jeffrey Dahmer (Nguồn ảnh: Internet)[/size]

[justify][size=large]Konerak đờ đẫn ngồi trên ghế sofa và không nói nổi một câu nào. Điều này khiến 2 viên cảnh sát thậm chí không thể xác nhận được điều người đàn ông giải thích với họ có phải là sự thật hay không. Dahmer tỏ vẻ ra sức xin lỗi cảnh sát về hành động nông nổi của người yêu mình gây do tình trạng không tỉnh táo và hứa sẽ không để tái phạm nữa. Gương mặt Konerak không hề biểu lộ bất cứ phản ứng nào trước những lời lẽ của Dahmer.[/size][/justify]
[justify][size=large]Trước sự thản nhiên và điềm tĩnh của Dahmer, 2 viên cảnh sát không mảy may nghi ngờ điều gì. Họ tin rằng cậu bé Konerak đã thực sự say xỉn, dẫn tới những hành vi mất kiểm soát. Và cảnh sát đã từng gặp rất nhiều cuộc gọi cầu cứu với những nguyên nhân tương tự.[/size][/justify]
[justify][size=large]Cho rằng đây chỉ là chuyện riêng của cá nhân, vì thế 2 viên cảnh sát không muốn can thiệp sâu và đã rời khỏi căn hộ. 2 viên cảnh sát rời đi mà không thể ngờ được rằng họ thực sự vừa bước ra khỏi một “tổ quỷ”. Ngay chính bên cạnh căn phòng họ vừa đứng là phòng ngủ của tên sát nhân với 1 xác chết chềnh ềnh trên giường, đang trong thời kì phân hủy. Kinh hoàng hơn nữa là phía cảnh sát đã không phát hiện ra những bức ảnh tên sát nhân chụp thi thể của các nạn nhân. Những thi thể này bị cắt ra thành nhiều khúc vứt vương vãi khắp nơi, những hộp sọ người được kì cọ sạch và lưu giữ như một bộ sưu tập.[/size][/justify]
[justify][size=large]Ngay khi cảnh sát vừa rảo bước ra khỏi căn phòng, Jeffrey Dahmer ngay lập tức lao vào bóp cổ cậu bé cho đến khi cậu bé bất tỉnh, rồi tiến hành hành vi giao cấu với cậu bé. Cảnh sát không thể ngờ được rằng người đàn ông đàng hoàng, đạo mạo đưa chứng minh thư cho họ kiểm tra lại là một tên sát nhân có sở thích man rợ đó là “ăn thịt người”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Cậu bé tội nghiệp một lần nữa lại vô tình bị đưa vào tổ quỷ. Cậu đã chống cự và thoát khỏi nanh vuốt “tên ăn thịt người” như thế nào? Diễn biến các nạn nhân trong nanh vuốt ác quỷ ra sao?[/size][/justify]
[justify] [/justify]
[justify] [/justify]
[justify][size=large]Câu chuyện không dừng lại ở đó. Quá ấm ức trước thái độ thờ ơ từ phía cảnh sát, 2 cô gái tốt bụng  đã trở về nhà kể toàn bộ sự việc với bà Glenda Cleveland, 36 tuổi – mẹ của Sandra. Gia đình bà Sandra sống ngay bên cạnh căn hộ của Dahmer.[/size][/justify]
[justify][size=large]Nghe  con gái kể xong sự tình, bà Sandra đã ngay lập tức gọi điện tới cơ quan cảnh sát hỏi rõ về tình hình của cậu bé châu Á tội nghiệp. Bà hỏi tuổi và nhân thân của cậu bé, tuy nhiên chỉ nhận được câu trả lời của cảnh sát rằng: “Cậu ta không còn là đứa trẻ. Cậu ta đã đủ tuổi trưởng thành rồi”.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Bà Glenda Cleveland, 36 tuổi[/size]

[justify][size=large]Khi bà Glenda cố gắng nhẫn nại hỏi thêm, phía đầu dây điện thoại bên kia trả lời 1 cách khó chịu: “Thưa bà, chúng tôi sẽ không trả lời thêm bất cứ câu hỏi nào của bà nữa. Tất cả những gì cần trả lời chúng tôi đã nói hết với bà. Cậu ta sống cùng người yêu của mình. Điều đó hoàn toàn hợp pháp. Vì vậy chúng tôi không có bất cứ lí do gì để can thiệp vào cuộc sống của họ.”[/size][/justify]
[justify][size=large]Vài ngày sau đó, bà Glenda vô tình đọc được mẩu tin thông báo về việc mất tích của cậu bé người Lào có tên Konerak Sinthasomphone trên 1 tờ báo địa phương. Bà nhận thấy cậu bé này rất giống với cậu bé đã chạy trốn khỏi người đàn ông có tên Dahmer. Lại 1 lần nữa, bà gọi điện tới cảnh sát địa phương, thế nhưng khi thấy số điện thoại của bà hiện lên, chẳng ai buồn nhấc máy.[/size][/justify]
[justify][size=large]Bà Glenda thậm chí còn còn tìm cách liên hệ với bộ phận  điều tra của FBI, nhưng tất cả những điều bà nhận được chỉ là sự im lặng.[/size][/justify]
[justify][size=large]2 tháng sau đó, ngày 22/7, 2 sĩ quan cảnh sát FBI lái xe đi tuần xung quanh khu vực  trường đại học Marquette, 1 trong những nơi có tỷ lệ tội phạm cao nhất khu vực. Đây là khu vực với rất nhiều thành phần phức tạp, là nơi trú ngụ của phần lớn người vô gia cư. Xung quanh, mùi rác rưởi, xú uế, thức ăn ôi thiu bốc lên hôi thối khiến 2 viên cảnh sát xây xẩm hết mặt mày.[/size][/justify]
[justify][size=large]Khoảng nửa đêm, khi đang ngồi trong xe ô tô quan sát ra phía ngoài, 2 viên sĩ quan phát hiện bóng 1 người đàn ông vạm vỡ đi trong đêm. Ánh sáng hắt ra từ ngọn đèn đường giúp 2 viên sĩ quan có thể nhìn thấy rõ đôi tay người đàn ông còn đang bị còng số 8 khóa chặt. Nghi ngờ người đàn ông này có lẽ đã đào tẩu từ một trại giam nào đó, 2 viên cảnh sát nhanh chóng áp sát, bắt giữ đối tượng. Theo khai nhận ban đầu, người đàn ông này tên là Tracy Edwards. Ông khai rằng đã bị một gã đàn ông lạ mặt xông vào phòng và còng tay mình.[/size][/justify]
[justify][size=large]Tracy Edwards thành thực thừa nhận rằng ông là người đồng tính. Đồng thời khai báo thêm về tung tích về gã đàn ông lạ mặt đã còng tay ông.[/size][/justify]
[justify][size=large]Thông thường với phía cảnh sát rất ngại ngần và cố gắng né tránh những vụ việc liên quan tới người đồng tính. Nhưng nhận thấy dấu hiệu bất ổn của vấn đề, 2 viên cảnh sát đã quyết định làm rõ đến cùng sự việc.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Căn hộ số 213. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Theo chỉ dẫn và địa chỉ của Tracy Edwards cung cấp, 2 viên cảnh sát đi tới đường số 25, khu chung cư Oxford. Căn hộ số 213 bật mở, một người đàn ông bảnh bao, trạc 31 tuổi niềm nở chào 2 viên cảnh sát.[/size][/justify]
[justify][size=large]2 viên cảnh sát đề nghị người đàn ông chủ nhà đưa cho họ chìa khóa mở còng số 8 trên tay Tracy Edwards. Dahmer không hề nao núng, ngược lại tỏ vẻ rất bình tĩnh và điềm đạm như không hề có chuyện gì xảy ra.[/size][/justify]
[justify][size=large]Tracy Edwards thì thầm vào tai một viên cảnh sát: “Tôi vẫn còn nhớ con dao hắn dùng đe dọa được cất trong phòng ngủ”. Nhận được ám hiệu từ Tracy Edwards, 2 viên cảnh sát quyết định sẽ khám xét phòng ngủ của Dahmer 1 lượt. Vừa bước chân vào phòng ngủ của Dahmer, đập ngay trước mắt của 2 viên cảnh sát là những bức ảnh chụp các xác chết. Những thi thể này bị cắt ra thành nhiều khúc vứt vương vãi khắp nơi, những hộp sọ người được kì cọ sạch và lưu giữ như một bộ sưu tập. Kinh ngạc hơn có những bức ảnh chụp từng bộ phận cơ thể người được bảo quản trong tủ lạnh.[/size][/justify]
[justify][size=large]Bảo quản thịt người trong tủ lạnh[/size][/justify]
[justify][size=large]Khác hẳn với vẻ điềm tĩnh ban đầu, Dahmer trở nên bồn chồn và đột nhiên nhảy dựng lên và hung hăng chồm lên tấn công 2 viên cảnh sát. Trong khi một viên cảnh sát ra sức chống cự với “cơn điên” của gã chủ nhà, thì viên cảnh sát còn lại cố nhoài người về phía chiếc tủ lạnh đặt ngay trong phòng ngủ. Chiếc tủ lạnh mở ra, viên cảnh sát nhìn chằm chằm vào đó một hồi lâu, mặt cắt không còn giọt máu rồi đột nhiên đóng sầm của tủ lạnh lại. Như vừa kịp hoàn hồn, viên cảnh sát thét lên: “Ôi mẹ ơi, một chiếc đầu người trong tủ lạnh”.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Tủ lạnh được thu giữ tại nhà Dahmer. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Sự việc nhanh chóng được cấp báo lên cơ quan chỉ huy. Một đội điều tra lập tức tới hiện trường. Họ tiến hành khám xét toàn bộ căn hộ. Các căn phòng được sắp xếp rất gọn ghẽ, sạch sẽ. Đàn cá cảnh cũng được chăm chút rất cẩn thận. Duy chỉ có một điều đó là cả căn hộ bốc mùi hôi thối khủng khiếp và toát lên 1 vẻ lạnh lẽo khó tả.[/size][/justify]
[justify][size=large]Các thứ đồ chứa trong tủ lạnh ám mùi của xác động vật phân hủy. Trên ngăn đá của tủ lạnh, cảnh sát còn phát hiện thêm 3 chiếc đầu người được đóng gói cẩn thận trong túi nilong.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Cảnh tượng hãi hùng khiến bất cứ ai chứng kiến cũng phải rùng mình. (Nguồn ảnh: Internet)[/size]

[justify][size=large]Qua khám xét, cảnh sát phát hiện thêm 1 cánh cửa bí mật thông tới phòng ngủ, phòng tắm và tủ để đồ. Cánh cửa này được khóa bằng một thiết bị đặc biệt. Cảnh sát phải mất rất nhiều thời gian mới phá khóa được cánh cửa bí mật này.[/size][/justify]
[justify][size=large]Anne E. Schwartz, phóng viên có mặt tại hiện trường ngay lúc đó đã hãi hùng thuật lại: “Mở cánh cửa tủ quần áo của gã, cái chúng tôi thấy được không phải là những bộ quần áo mà là những hộc tủ chứa đầy bộ phận cơ thể người. Một hộc tủ phía dưới chứa đầy tay, chân và bộ phận dương vật. Tôi gần như chết ngất khi trông thấy hộc trên cùng của tủ đựng đồ chất đầy đầu lâu người”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Một số ngăn tủ khác chứa các lọ cồn, chất tẩy rửa, thuốc gây mê, và cả những bộ phận sinh dục nam được bảo quản bằng phoóc-môn trong những lọ thủy tinh…[/size][/justify]
[justify][size=large]Những cảnh tượng ghê rợn liếp tiếp đập ra trước mắt các nhà điều tra. Cơ quan cảnh sát vẫn đang ngày đêm gấp rút khám xét và lật tung mọi ngõ ngách trong căn hộ số 213. [/size][/justify]
[justify] [/justify]
[justify] [/justify]
[justify][size=large]Xác chết một người đàn ông bị mất đầu nổi lềnh phềnh trong bồn tắm, chiếc đầu của nạn nhân nằm lăn lóc trong bồn rửa chén; một thi thể bị rạch một đường từ cổ xuống hông, rút hết nội tạng giống như người ta làm thịt một con cá. Đó là những cảnh tượng hãi hùng mà tên sát nhân man rợ đã chụp lại như để lưu giữ những khoảnh khắc đáng nhớ của kẻ giết người bệnh hoạn. Cảnh sát còn phát hiện thêm một số bức ảnh của nạn nhân trước khi bị sát hại và các bức ảnh tên sát nhân thực hiện hành vi đồi bại với các xác chết.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Dahmer thuở thiếu thời. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Cả dư luận lúc bấy giờ như rúng động và bàng hoàng với những gì tên Dahmer gây ra. Cảnh sát, cơ quan pháp y, giới truyền thông, gia đình những nạn nhân xấu số và ngay cả người thân của kẻ sát nhân đều ngày ngày dõi theo từng bước điều tra của cơ quan chức năng. Họ không thể lý giải nổi tại sao Dahmer lại gây nên hành động giết người man rợ đến vậy.[/size][/justify]
[size=large]Nạn nhân xấu số đầu tiên[/size]
[justify][size=large]Thám tử Patrick Kennedy là người đưa ra những tiết lộ đầu tiên về tội ác man rợ của Dahmer. Ông cho biết mình đã có đầy đủ chứng cứ thuyết phục để buộc tội Dahmer. Ông còn tiết lộ thêm rằng Dahmer đã từng thú nhận và kể chi tiết với ông về các vụ án mạng ghê rợn do hắn gây ra.[/size][/justify]
[justify][size=large]Khi còn là một thiếu niên 14 tuổi, Dahmer đã bắt đầu có những tưởng tượng bệnh hoạn về hành vi giao cấu với xác chết. Tuy nhiên vào thời điểm đó, tất cả chỉ dừng lại ở mức tưởng tượng.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Steven Hicks, nạn nhân xấu số đầu tiên. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Sự việc bắt đầu kể từ khi Dahmer tốt nghiệp trung học. Lúc đó Dahmer vẫn sống cùng gia đình trong khu chung cư cao cấp, thuộc bang Ohio. Vào một đêm khuya, khi đang phóng xe trên đường quốc lộ trở về nhà, Dahmer trông thấy một người đàn ông đứng bên đường vẫy tay xin đi nhờ. Sau một vài câu trò chuyện, họ trở nên thân thiết hơn và cùng rủ nhau đi nhậu. Tàn cuộc nhậu, 2 người đàn ông cùng thuê phòng nghỉ và quan hệ tình dục. Trời tờ mờ sáng, người đàn ông lạ tỉnh rượu và muốn rời đi, thế nhưng Dahmer không muốn để người đàn ông đó đi. Năn nỉ không được, nhẹ nhàng không xong, Dahmer đã tiện tay vơ một thanh sắt trong phòng phang vào phía sau gáy người đàn ông. Cú giáng mạnh vào chỗ hiểm đã khiến người đàn ông tử vong ngay tại chỗ.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Tên sát thủ máu lạnh Dahmer. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Để phi tang xác chết, Dahmer đã cắt xác chết ra thành nhiều khúc, lấy túi nilong bọc kín lại và mang vùi ở khu rừng phía sau nhà hắn. Đây cũng chính là khoảng thời gian Dahmer ở nhà chờ đợi kết quả xét tuyển từ trường đại học bang Ohio, thế nhưng hắn đã không trúng tuyển vào năm đó.[/size][/justify]
[justify][size=large]Trượt đại học, Dahmer nhập ngũ và đóng quân tại Đức. Trong suốt thời gian đi lính tại Đức, Dahmer không gây thêm một vụ giết người nào nữa. Chi tiết này đã được cảnh sát Đức xác thực sau khi tiến hành một cuộc điều tra với quy mô sâu rộng chưa từng thấy. Một vài năm sau khi đi lính, Dahmer giải ngũ và trở về quê nhà. Từ đây Dahmer mắc chứng nghiện rượu nặng. Vào một ngày sau khi đi nhậu trở về, Dahmer lần mò ra khu rừng phía sau nhà, đào xác chết hắn đã chôn năm xưa lên, dùng búa tạ giã nát từng khúc cơ thể…[/size][/justify]
[justify] [/justify]
[justify][size=large]Phi vụ giết người đầu tiên của Dahmer tại khu rừng sau nhà đã được hắn thực hiện trót lọt và ém nhẹm như thế.[/size][/justify]
[justify][size=large]Một vài tháng sau vụ “sát phạt” kinh hoàng tại khu rừng phía sau nhà, Dahmer đã bị cảnh sát bắt giữ vì hành vi gây rối an ninh trật tự do say xỉn. Sau sự việc này, bố mẹ Dahmer quyết định để Dahmer về sống cùng bà ngoại 1 thời gian để Dahmer cai rượu cũng như tĩnh dưỡng tinh thần. Thời gian đầu, mọi thứ có vẻ khá ổn. Cho đến một ngày Dahmer lại nhậu nhẹt cùng một đám bạn. Say quắc cần câu, Dahmer bước thấp bước cao trở về nhà.[/size][/justify]
[justify][size=large]Trên đường về nhà, Dahmer gặp 2 cậu bé, có lẽ vì quá say không kiểm soát được hành vi của mình, hắn đã đứng ngay trước mặt 2 cậu bé, tự lột quần ra và thực hiện hành vi thủ dâm. 2 cậu bé tá hỏa chạy biệt tăm, và trình báo sự việc với viên cảnh sát khu vực. Ngay lập tức Dahmer bị bắt giữ và sau đó bị phán quyết nhận án phạt quản chế 1 năm vì hành động trên.[/size][/justify]
[justify][size=large]Giết người không ghê tay[/size][/justify]
[justify][size=large]Mãn hạn tù 1 năm, Dahmer trở về với cuộc sống thường nhật. Và đây chính là thời điểm khởi đầu cho hàng loạt tội ác man rợ mà tên “ác quỷ” máu lạnh gây ra.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Nạn nhân Steven Toumi. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Vào một ngày tháng 9-1987, Dahmer tình cờ gặp Steven Toumi trong khi đi nhậu tại một quán bar chuyên dành cho giới đồng tính. Nửa đêm 2 người đàn ông bá vai bá cổ, cùng dắt díu nhau đi thuê phòng khách sạn để nghỉ. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy Dahmer thấy Toumi đã chết cứng tự lúc nào với một vệt máu trên miệng. Dahmer không thể nhớ nổi hắn đã giết chết Toumi bằng cách nào. Để giấu nhẹm tội ác, Dahmer đã mua một vali cỡ lớn và nhét xác chết vào trong và cất giấu dưới tầng hầm nhà bà ngoại. Sau đó một vài ngày, Dahmer có quay trở lại tầng hầm và thực hiện hành vi giao cấu với xác chết vài lần. Khi đã thỏa mãn dục vọng, tên ác quỷ chặt thi thể nạn nhân ra thành nhiều khúc rồi ném vào thùng rác phi tang.[/size][/justify]
[justify][size=large]Sau lần giết người thứ 2 này, hành động và dã tâm của Dahmer ngày càng trở nên táo bạo hơn. Hắn đã bắt đầu tiến hành tìm kiếm và lựa chọn “con mồi”. Và nạn nhân thứ 3 xấu số nằm trong tầm ngắm là 1 cậu thiếu niên gốc Mỹ 14 tuổi. Cậu bé kiếm sống bằng nghề mại dâm đồng tính. Hàng ngày cậu bé thường lảng vảng xung quanh khu vực các quán bar kiếm khách. Chính vì vậy mà không mấy khó khăn để Dahmer có thể làm quen được với cậu bé.[/size][/justify]
[justify][size=large]Trong đầu Dahmer đã vạch sẵn kế hoạch cũng như phương thức “ra tay” với con mồi. Các con mồi được Dahmer lựa chọn thông thường là những người Dahmer gặp tại nhà tắm công cộng hoặc các quán bar dành cho dân gay.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Cậu bé xấu số Jamie Doxtator, 14 tuổi. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Hắn thường “dụ” các con mồi bằng cách thuê họ cùng đi giải sầu bằng chầu bia rượu hoặc xin được chụp hình, quay phim họ. Sau khi đã “bẫy” được “con mồi”, Dahmer chụp thuốc mê, rồi siết cổ nạn nhân cho đến chết. Chưa dừng lại ở đó, hắn còn thực hiện hành vi giao cấu với xác chết, rồi sau đó chặt xác chết ra thành nhiều khúc để dễ bề phi tang. Có đôi khi nổi hứng lên hắn lại chặt đầu của nạn nhân, để giữ lại hộp sọ cho vào bộ sưu tập của hắn.[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer  thực hiện những cách thức man rợ tương tự như vậy với nạn nhân tiếp theo. Nạn nhân thứ 3 là một người đàn ông người gốc Mexico, có tên Richard Guerrero.[/size][/justify]
[justify][size=large]Vào cuối tháng 3-1988, Dahmer đã gặp anh chàng điển trai này tại câu lạc bộ dành cho dân đồng tính tại Milwaukee. Người đàn ông này đã có gia đình và một con trai. Thế nhưng thi thoảng anh ta vẫn đi tìm kiếm “bạn tình” đồng tính tại các hộp đêm, quán bar. Và Richard Guerrero cũng đã dễ dàng sa vào “bẫy” của Dahmer tương tự như các nạn nhân trước đó. Chỉ tính riêng trong mùa hè năm 1988, Dahmer đã sát hại 4 người đàn ông. Rùng rợn hơn là thi thể của tất cả các nạn nhân đều được Dahmer cất giấu tại tầng hầm nhà bà ngoại. Tuy nhiên bà của Dahmer vẫn không hề hay biết điều gì. Bà không thể biết được những điều khủng khiếp đang xảy ra ngay trong chính căn nhà của mình. Tuy nhiên bà đã lờ mờ nhận ra có điều gì đó bất ổn và có một linh cảm gì đó khá mơ hồ…[/size][/justify]
[justify] [/justify]
[justify] [/justify]
[justify] [/justify]
[justify]
[size=large]"Hắn đã đem đầu nạn nhân đun sôi để dễ dàng lột da và làm sạch các hộp sọ. Sau đó các hộp sọ được hắn quết lên một lớp sơn màu xám cho đẹp mắt và dễ bề bảo quản".[/size]
[/justify]
[size=large]Ngày 25-9-1988,Dahmer dọn ra ở riêng tại một căn hộ ở phía Bắc bang Milwaukee. Kể từ đây chính là quãng thời gian xảy ra những tội ác kinh hoàng liên miên của tên ác thú Dahmer.[/size]
[size=large][/size]
[size=large]Dahmer tại phiên tòa. (Nguồn: Internet)[/size]
[size=large]Vào một ngày nọ, Dahmer bắt chuyện và làm quen với một cậu bé 13 tuổi, quốc tịch Lào. Dahmer tinh ranh đề nghị cậu bé cho chụp một vài tấm hình và hứa sẽ “bo” cho cậu bé 50 đô la. Cậu bé thơ ngây dễ dàng sa vào cái lưới mà Dahmer đã giăng sẵn ra. Khi vừa đặt chân vào căn hộ của Dahmer, cậu bé đã bị chụp thuốc mê cho tới khi ngất lịm. Tuy nhiên lần này, ngoài hành vi xâm hại tình dục, Dahmer không hề có hành vi bạo lực hay sát hại cậu bé. Theo lời khai nhận của tên sát nhân với cơ quan cảnh sát sau này, Dahmer cho biết cậu bé xấu số có tên là Sinthasomphone. Và đau đớn hơn, 3 năm sau đó, em trai của Sinthasomphone lại trở thành nạn nhân của tên ác quỷ Dahmer.[/size]
[size=large]Cậu bé may mắn sống sót trở về nhà. Bố mẹ cậu bé Sinthasomphone nhận ra con trai có những biểu hiện bất thường và quyết định đưa cậu bé tới bệnh viện. Kết luận của bác sỹ cho thấy cậu bé đã bị trúng thuốc mê và lạm dụng tình dục. Qua lời kể thưa thớt của cậu bé với gia đình và cảnh sát, cơ quan chức năng nhanh chóng nhận diện được đối tượng và ập tới bắt giữ Dahmer ngay tại cơ quan làm việc. Dahmer đã bị buộc tội lạm dụng tình dục trẻ em cấp độ 2. Ngày 30-1-1989, mặc dù Dahmer ra sức thanh minh rằng không hề biết cậu bé chưa đủ tuổi trưởng thành, tội danh trên đã được cấu thành.[/size]
[size=large]Trong thời gian chờ đợi phán quyết của tòa án, Dahmer quay trở về sống cùng bà ngoại. Đây cũng là thời điểm Dahmer gặp gỡ và quen biết một chàng trai đồng tính da đen có tên Anthony Sears, 24 tuổi tại một quán bar. Vẫn dùng “chiêu bài” cũ, Dahmer lại rủ Anthony Sears về nhà, hứa trả cho anh ta một khoản tiền để chụp một số tấm ảnh. Anthony cũng không phải trường hợp ngoại lệ, đã ngay lập tức chấp nhận lời đề nghị của Dahmer mà không mảy may nghi ngờ. Khi Anthony vừa bước chân vào phòng đã bị Dahmer chụp thuốc mê, rồi siết cổ cho tới chết. Ngựa quen đường cũ, Dahmer thực hiện hành vi giao cấu bệnh hoạn với xác chết. Khi đã thỏa mãn thú tính, hắn lại chặt và băm vằm thi thể nạn nhân ra thành nhiều mảnh. Tội ác của hắn diễn ra táo bạo, và liên miên, không hề một chút ghê tay hay day dứt lương tâm.[/size]
[size=large][/size]
[size=large]Nạn nhân Anthony Sears(Nguồn ảnh: AP)[/size]
[size=large]Anne Schwartz, một nhân chứng có mặt tại hiện trường cùng cảnh sát bàng hoàng kể lại những điều mắt thấy tai nghe: “Hắn đã đem đầu nạn nhân đun sôi để dễ dàng lột da và làm sạch các hộp sọ. Sau đó các hộp sọ được hắn quết một lớp sơn màu xám cho đẹp mắt và dễ bề bảo quản. Các hộp sọ được phát hiện trong nhà của Dahmer trông giống như các mô hình sinh học bằng nhựa được sử dụng giảng dạy trong các giờ sinh học vậy. Các hộp sọ được Dahmer trưng bày trong nhà như những chiến lợi phẩm trong suốt 2 năm cho tới khi bị phát hiện”.[/size]
[size=large]Ngày 23-5-1989, luật sư của Dahmer là Gerald Boyle và trợ lý luật sư Gale Shelton đã đưa ra những lập luận bào chữa cho tội ác của Dahmer. Theo lập luận này của họ, Dahmer chỉ phải lãnh án ít nhất 5 năm tù.“Theo quan điểm của tôi, để Dahmer có thể hòa nhập lại với cuộc sống thường nhật là điều hết sức khó khăn. Và sai lầm nghiêm trọng nhất của Dahmer là đã lựa chọn và ra tay sát hại khi các nạn nhân ở độ tuổi còn quá trẻ. Đó chính là mấu chốt của vấn đề. Thêm vào đó, Dahmer rất dễ nóng giận và không có khả năng kiểm chế được hành vi của mình dù ông có thể nhận thức được việc nên hay không nên làm.” - Luật sư của Dahmer đưa ra lời bào chữa.[/size]
[size=large][/size]
[size=large]Gerald Boyle, luật sư bào chữa cho Dahmer[/size]
[size=large]3 nhà tâm lý học được giao nhiệm vụ ngay lập tức tiếp cận với Dahmer. Cả 3 đều kết luận Dahmer có thái độ bất hợp tác, và cố tình lảng tránh. Phương án để nhập viện và điều trị tích cực đối với Dahmer được các nhà tâm lý học đưa ra.[/size]
[size=large]Gerald Boyle, luật sư bào chữa của Dahmer lập luận: “Thân chủ của tôi đang bị bệnh. Chỗ của thân chủ tôi là bệnh viện, chứ không phải nhà tù”.[/size]
[size=large]Tại phòng tạm giam, Dahmer thường hay lảm nhảm 1 mình. Hắn kêu gào và đổ lỗi cho rượu là nguyên nhân gây ra hành động tội ác của mình. Đồng thời Dahmer cho rằng, có những lúc hắn không biết mình đã giết chết người bằng cách nào. Có lẽ đã có người nào đó muốn “đổ vạ” nên đã giết chết người rồi lén lút bỏ vào phòng của hắn.[/size]
[size=large]“Tôi biết những gì tôi gây ra là rất nghiêm trọng. Thực sự không có gì tồi tệ hơn cảm giác của tôi lúc này. Đây thực sự là một cơn ác mộng với tôi.Niềm tự hào duy nhất của tôi đó là công việc hiện tại. Thế nhưng tôi đang có nguy cơ bị mất việc bởi những hành động ngu xuẩn mà mình đã gây ra. Tôi cầu xin các người đừng sa thải tôi. Hãy cho tôi một cơ hội để chứng minh rằng tôi có thể làm lại từ đầu và không bao giờ tái phạm lỗi lầm nữa. Tôi sẽ chỉ coi những “chiến tích” trước kia là đỉnh cao nhất thời của một đứa trẻ mà thôi. Và sẽ trở lại cuộc sống bình thường. Xin hãy giúp tôi”.[/size]
[size=large]Những lời nói xuẩn ngốc của Dahmer trước tòa đã khiến cho tất cả thẩm phán tin rằng Dahmer thực sự là 1 tên tâm thần và cần phải được chữa trị. Dahmer bị phán quyết phải chịu quản chế trong vòng 5 năm. Trong đó một năm phải thực hiện lao động công ích tại nhà tù Liên bang. Án phạt này cho phép Dahmer có thể đi làm, hoạt động tự do bên ngoài vào ban ngày và trở về trại giam chịu quản chế vào ban đêm.[/size]
 
 
[justify][size=large]Sau 10 tháng thụ án, Tòa án quyết định phóng thích Dahmer trước thời hạn và cho hưởng án treo tại nhà. Mặc cho trước đó, nguyện vọng của gia đình Dahmer là để con trai tiếp tục hưởng án trong trại giam cho tới khi được chữa trị tinh thần.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Ảnh minh họa. (Nguồn: Internet)[/size]

[justify][size=large]Thời gian đầu, Dahmer trở về sống cùng bà ngoại. Một thời gian sau, Dahmer tìm một căn nhà và dọn ra ở riêng. Căn nhà số 213, tọa lạc trên con đường số 924. Và không lâu sau đó, căn nhà này đã trở thành “chốn một đi không trở lại” của những nạn nhân xấu số.[/size][/justify]
[justify][size=large]Chỉ tính trong vòng 15 tháng, Dahmer đã liên tiếp gây ra 12 vụ giết người man rợ. Có thể nói trong thời gian này, tên ác quỷ khát máu coi việc giết người như một trò tiêu khiển. Cứ lâu lâu không kiếm được “con mồi” nào, trong người hắn lại thấy bứt rứt, khó chịu. Dường như giết bao nhiêu người với hắn cũng chưa đủ và làm hắn thỏa mãn cơn khát máu cuồng dại của mình.[/size][/justify]
[justify][size=large]Mật độ và số lượng nạn nhân hắn giết ngày một dày thêm, và tính theo tuần. Trong khảng thời gian 2 tháng, từ tháng 5-1991 đến 7-1991, tính trung bình cứ một tuần Dahmer lại giết chết một người. Tất cả các nạn nhân rơi vào “tầm ngắm” của hắn đều là đàn ông, và hầu hết là người đồng tính. Nạn nhân trẻ tuổi nhất trong số đó là Konerak, 14 tuổi và người lớn tuổi nhất cũng mới chỉ xấp xỉ 30 tuổi. Nhiều trong số nạn nhân được đánh giá là có lối sống thác loạn, phức tạp và bị liệt vào danh sách đen của cơ quan cảnh sát. Có những người đã từng có tiền án tiền sự với nhiều tội danh khác nhau như trộm cắp, gây rối trật tự công cộng, lạm dụng tình dục…[/size][/justify]
[justify][size=large]Tiêu khiển với những xác chết[/size][/justify]
[justify][size=large]Cách thức sát hại, xử lý với những nạn nhân của Dahmer thường tương tự nhau. Hắn thường dùng chiêu rủ các nạn nhân về nhà cùng xem phim sex, hoặc đề nghị được chụp ảnh họ để “dụ” con mồi. Sau đó bằng cách này hay cách khác, hắn tìm cách để “con mồi” dính thuốc mê. Cách phổ biến nhất hắn thường sử dụng đó là mời nạn nhân đồ uống có pha sẵn thuốc mê. Cũng có lúc lợi dụng sơ hở, hắn bất thình lình chụp thuốc mê từ phía sau nạn nhân. Đợi cho tới khi nạn nhân ngất lịm đi, hắn dùng hết sức bình sinh bóp cổ nạn nhân cho tới chết. Dahmer có hứng thú đặc biệt với việc quan hệ với xác chết. Sau mỗi ra tay sát hại được một nạn nhân nào đó, hắn lại hả hê thỏa mãn “niềm vui thú tính” của mình. Lần nào kết thúc xong “phi vụ”, Dahmer chặt và băm vằm thi thể nạn nhân ra thành nhiều mảnh.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Dahmer và luật sư bào chữa Gerald Boyle tại phiên toàn. (Nguồn ảnh: Associated Press)[/size]

[justify][size=large]Trong lời khai của mình, Dahmer đã thú thật thừa nhận rằng màu sắc cơ quan nội tạng và hơi ấm còn sót lại trên cơ thể người mới tắt thở có sức hút vô hình, đã kích thích cảm hứng tình dục với hắn. Chính điều này đã thôi thúc hắn chặt thi thể ra thành nhiều khúc, chụp ảnh từng bộ phận và lưu giữ lại để ngắm nghía, giải khuây những lúc buồn chán không tìm được “con mồi”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Tỏ ra hết sức có “nghề”, Dahmer còn thực hành thí nghiệm bảo quản hoặc tiêu hủy thi thể người với nhiều loại chất hóa học và các loại axit khác nhau. Hắn muốn tìm xem chất nào có thể tiêu hủy thịt, xương người và mùi phân hủy hữu hiệu nhất, để lúc cần thiết có thể phi tang bằng cách đổ xuống cống hoặc bồn cầu vệ sinh.[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer còn tiến hành chọn lựa các bộ phận cơ thể người trong vô vàn các bộ phận khác để trưng bày vào bộ sưu tập của hắn. Trong số đó, Dahmer đặc biệt thích thú sưu tập thủ cấp và bộ phận sinh dục của nạn nhân. Thủ cấp của nạn nhận thường được hắn đem đun sôi cho tới khi thịt lóc ra, sau đó đem quết 1 lớp sơn màu xám cho đẹp mắt. Thoạt nhìn qua, những chiếc thủ cấp trông giống như những chiếc sọ làm từ nhựa dẻo, thường được sử dụng làm mô hình minh họa trong các giờ sinh học.[/size][/justify]
[justify][size=large]Những người có mặt tại phiên tòa hôm đó lại thêm lần nữa "lạnh sống lưng" khi nghe lời khai nhận của Dahmer. Dahmer khai nhận hắn đã có lúc hắn dùng thịt của nạn nhân làm đồ ăn. Bởi hắn có một niềm tin rồ dại rằng bằng cách đó, những nạn nhân sẽ một lần nữa sống dậy trong con người hắn. Hắn đã thử tẩm gia vị và các loại hương vị khác nhau để “món thịt người” trở nên thơm ngon hơn. Món ăn này giúp hắn trở nên khỏe khoắn và dẻo dai hơn. Dahmer cũng đã từng thử dùng máu của nạn nhân làm nước giải khát nhưng đồ uống này không làm hắn thấy thích thú. Khi cảnh sát ập tới khám xét căn hộ của Dahmer, họ phát hiện thấy rất nhiều thịt được chứa trên ngăn đá của tủ lạnh.[/size][/justify]
[justify][size=large]Có một số trường hợp ngoại lệ, Dahmer đôi khi không giết người theo cách vẫn thường làm. Một số nạn nhân sau khi ngất lịm vì trúng thuốc mê, Dahmer đã tìm cách khoan một lỗ trên đầu của nạn nhân. Sau đó tiêm vào não họ một chất axit ăn mòn toàn bộ não của nạn nhân. Không cần phải nói, cách giết người quái gở đó khiến các nạn nhân tử vong ngay trong tích tắc.[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer còn dự định sẽ lập một điện thờ ngay trong chính căn hộ của mình. Đó không phải là cách để hắn thể hiện sự sám hối đối với tội ác do mình gây ra. Mà điện thời với hắn là nơi thể hiện quyền năng, sức mạnh tối cao của hắn. Ở đó hắn sẽ dùng một chiếc đầu lâu làm nơi thắp hương, và hắn sẽ chất xương của nạn nhân làm đồ tế cúng.[/size][/justify]
[justify] [/justify]
[justify] [/justify]
[justify][size=large]Nguyên nhân tội ác[/size][/justify]
[justify][size=large]Đã có rất nhiều giả thiết đưa ra lý giải cho hành vi man rợ của Dahmer. Từ những nguyên nhân như ảnh hưởng từ việc nuôi dạy con cái của cha mẹ, sở thích lạm dụng tình dục trong ý nghĩ, bệnh tâm thần đến chứng nghiện rượu, nghiện ma túy… đều được đưa ra.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Ảnh minh họa. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Trong cuốn sách có tựa đề “Tự sự của một người cha”, cha của Dahmer, ông Lionel đã viết những dòng tâm sự rất buồn, và cảm động những nỗi niềm của bậc cha mẹ khi có người con “lầm đường lạc lối”. Ông thổ lộ cảm giác tuyệt vọng, bất lực khi đã cố gắng để con cái được hưởng 1 cuộc sống đầy đủ và sự giáo dục tốt nhất, thế nhưng tất cả cái mà ông nhận được là sự kháng cự, chống đối của con trai.[/size][/justify]
[justify][size=large]“Tôi dám chắc đã có không ít các bậc phụ huynh phải chứng kiến cảnh con cái mình nghiện ngập rượu chè, ma túy, phạm tội. Nhưng họ thật may mắn khi đã can thiệp kịp thời để “đỡ” những đứa con “đứng dậy”. Không có cảm giác nào ê chề và tuyệt vọng như khi chứng kiến cảnh con cái đã lún quá sâu vào tội ác và vượt quá tầm với của mình. Cảm giác như đó thực sự như mất mát đi điều quý giá nhất ngay trước tầm mắt mà không cách nào có thể níu giữ nổi”. – Ông Lionel bộc bạch.[/size][/justify]
[justify][size=large]Ông Lionel dường như đã quá khinh suất và chủ quan khi nhận ra những dấu hiệu tiêu cực ở con trai. Dahmer có 1 gia đình không mấy hoàn hảo và khá phức tạp: Mẹ bệnh tật liên miên, cha nghiện rượu nặng. Năm 18 tuổi, Dahmer đã phải chịu cảnh thiếu thốn tình cảm khi cha mẹ ly dị. Nền tảng gia đình không mấy tốt đẹp có lẽ đã 1 phần có ảnh hưởng không tốt tới Dahmer.[/size][/justify]
[justify][size=large]Chân dung kẻ biến thái[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer sinh ngày 21/5/1960. Thưở còn là 1 đứa trẻ, Dahmer rất ngoan ngoãn, lễ phép khiến mọi người xung quanh rất quý mến. Dahmer có 1 tuổi thơ khá êm đềm, hạnh phúc. Dahmer rất yêu súc vật và rất cưng chiều chú chó Frisky.[/size][/justify]
[justify][size=large]Năm Dahmer lên 4 tuổi, 1 lần khi thấy cha thu lượm những xác chim chóc bị chuột cắn chết, Dahmer tỏ ra khá thích thú khi nhìn thấy những chiếc xương nhỏ nhỏ của những con vật được cha nhặt lại. Dahmer lấy bàn tay nhỏ xíu vộc vào nắm xương 1 cách thích thú. Lúc đó cha của Dahmer chỉ đơn giản coi đó như là 1 trò nghịch ngợm của con trẻ, mà không hề nhận ra rằng nó có hơi hướng của sự chết chóc. Đến giờ khi hồi tưởng lại hành động của con trai, ông Dahmer cảm thấy vô cùng ân hận vì đã không nhận ra được điều bất thường sớm hơn.[/size][/justify]
[justify][size=large]Năm lên 6 tuổi, Dahmer mắc bệnh và cần phải phẫu thuật. Sau cuộc phẫu thuật, Dahmer không còn sôi nổi như trước kia. Cậu bé trở nên ít nói và trầm tĩnh hơn. Cha Dahmer cho biết: “Sau phẫu thuật thằng bé gầy sọp đi. Trông nó như già hơn tuổi, trở nên trầm lặng và ngồi thu lu bất động 1 chỗ”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Bước vào lớp 1, mẹ Dahmer mang thai lần thứ 2. Sự quan tâm quá mức cho cái thai thứ 2 của bà mẹ và những người xung quanh đã lơ là cậu bé Dahmer. Cậu bé Dahmer cảm thấy lạc lõng, bị “bỏ rơi”, ngày càng trở nên nhút nhát và sống khép mình.[/size][/justify]
[justify][size=large]Nhận thấy sự thay đổi của con trai, bố của Dahmer lại cho rằng sự thay đổi trường học và nơi ở mới là nguyên nhân khiến cậu bé trở nên rụt rè. Và đó thực sự là 1 hiểu lầm rất đáng tiếc.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Bà Joyce, mẹ của Dahmer. (Nguồn ảnh: AP)[/size]

[justify][size=large]Tháng 4/1967, gia đình Dahmer mua 1 căn hộ mới và có vẻ trở nên thích nghi hơn với căn nhà mới. Tại đây Dahmer quen và thân thiết với 1 cậu bé hàng xóm có tên Lee. Dahmer rất ngưỡng mộ và quý mến 1 cô giáo trong trường học. Cậu bé đã kì công đi bắt nòng nọc ở khúc sông sau nhà, bỏ vào bát và mang tặng cô giáo. 1 thời gian sau, cậu bé tình cờ phát hiện cô giáo đã mang quà tặng của mình đem cho người bạn thân Lee khi trông thấy người bạn thân trưng bày bát nòng nọc trong gara ô tô của gia đình. Vô cùng hậm hực, Dahmer đã tìm cách lẻn vào gara ô tô nhà Lee, giết chết toàn bộ số nòng nọc bằng cách dùng dầu nhớt xe đổ đầy vào cái bát.[/size][/justify]
[justify][size=large]Hành động đó không chỉ là hành động nhất thời, thiếu suy nghĩ của 1 đứa trẻ. Hành động độc ác kể từ đó đã đi theo Dahmer suốt cuộc đời. 1 cậu bé yếu ớt, hiền lành hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là 1 Dahmer thật khác lạ, thật lạnh lùng.[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer có rất ít bạn bè và sống cô lập với mọi người xung quanh. Hắn chỉ có duy nhất 1 người bạn thân, nhưng đến năm Dahmer 15 tuổi, người bạn đó đã theo gia đình chuyển đi nơi khác sinh sống.[/size][/justify]
[justify][size=large]Bố của Dahmer có lần tình cờ đã phát hiện những túi đựng rác chất đầy các bộ phận khác nhau của các con vật ở khu vườn của gia đình. Đó là đồ riêng của Dahmer. “Dahmer róc thịt khỏi xương của các con vật. Thậm chí có lúc hắn còn gắn đầu của 1 con chó vào thân của 1 con vật khác”. Có những ý kiến cho rằng Dahmer đã tra tấn và hành hạ các con vật cho đến chết. Dù trước đó Dahmer đã nuôi và rất cưng chiều chó mèo, cá. Dahmer có sở thích đặc biệt với xác chết của những con vật.[/size][/justify]
[justify][size=large]Nỗi ám ảnh mang tên “ảo giác sex”[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer sống thụ động và cô lập. Hắn thường sống trong tâm tưởng với những cuộc trò chuyện ảo giác. Những năm về sau, Dahmer ngày càng chìm sâu vào những cơn dục vọng trong ảo giác và gần như cắt đứt toàn bộ liên hệ với thế giới thật bên ngoài.[/size][/justify]
[justify][size=large]Trong khi các bạn đồng trang lứa phấn đấu cho học hành, sự nghiệp thì Dahmer dường như bàng quan với thế giới bên ngoài. Hắn dường như không thể hòa nhập nổi với cuộc sống bên ngoài. Trong đầu hắn lúc nào cũng bị ám ảnh bởi những cảnh giết người, chết chóc, với những thi thể người được cắt ra thành nhiều khúc. Tuy nhiên Dahmer chỉ cất giấu sự nổi loạn đó trong tâm trí, và không hề có 1 chút biểu hiện nào ra bên ngoài. Hắn thậm chí không bao giờ to tiếng, cãi vã với cha mẹ bởi đối với hắn chẳng có gì là đáng bận tâm cả.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Dahmer thưở thiếu thời và khi trở thành tên giết người hàng loạt. (Nguồn ảnh: Internet)[/size]

[justify][size=large]Học trung học, Dahmer có học lực trung bình và tham gia 1 số hoạt động đoàn thể như chơi tennis, và viết bài cho tờ báo nội bộ của trường học. Thế nhưng trong mắt bạn bè, Dahmer chỉ là 1 tên lập dị, thường hay mang rượu vào lớp học.[/size][/justify]
[justify][size=large]Tinh thần của Dahmer trở nên trầm trọng hơn khi bố mẹ cậu ly dị vào năm Dahmer lên 18 tuổi. Vài tháng sau, bố Dahmer tái hôn. Ông không còn để ý nhiều tới con trai và lơ là biểu hiện nghiện rượu ở Dahmer. Tiếc thay, ngay cả mẹ kế của Dahmer cũng không nhận thấy điều đó.[/size][/justify]
[justify][size=large]Bố và mẹ kế đã cố gắng thuyết phục Dahmer nộp hồ sơ vào đại học. Họ đã chở con trai tới trường đại học bang Ohio xét tuyển, thế nhưng Dahmer luôn trong tình trạng xay sỉn, và đầu óc không tỉnh táo và cuối cùng bị loại. Thời gian này, chứng nghiện rượu của Dahmer đã biểu hiện rõ và không ai là không nhận ra. Bố của Dahmer đã đưa ra 2 lựa chọn bắt buộc cậu phải thực hiện: Hoặc là kiếm việc làm, hoặc là nhập ngũ. Dahmer đã từ chối đi kiếm việc làm, thay vào đó là nhậu nhẹt say xỉn thâu đêm suốt sáng. Trước tình trạng đó, bố Dahmer đã buộc cậu lên xe, chở thẳng tới văn phòng tuyển dụng quân đội. Và năm 1979, Dahmer chính thức tham gia quân đội.[/size][/justify]
[justify][size=large]Từ khoảng thời gian nhập ngũ cho tới khi bị bắt vào năm 1991, cuộc sống trong gia đình nhà Dahmer được yên ổn hơn. Thời gian đầu, Dahmer cho mọi người thấy hắn là một cậu thanh niên ngoan đạo. Dahmer thể hiện rõ rằng hắn hòa nhập rất nhanh với kỷ cương quân đội. Thế nhưng chỉ một thời gian ngắn sau, Dahmer đã sa đà vào rượu chè và say bí tỉ suốt ngày. Sau khi giải ngũ, hắn chuyển về sống cùng bà ngoại và kiếm việc làm. Kiếm được việc làm, Dahmer vẫn chứng nào tật nấy, nhậu nhẹt và say xỉn suốt ngày đêm. Hắn đã mấy phen bị tống giam vì tội say xỉn, gây rối trật tự công cộng, lạm dụng tình dục trẻ em và sau này là tội ác giết người kinh hoàng mà không ai là không biết tới. Tất cả đều là hệ lụy từ tật nghiện rượu của hắn mà ra.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Dahmer được dẫn giải ra tòa[/size]

[justify][size=large]Đầu năm 1989, Dahmer phải đối mặt với những cáo buộc về tội lạm dụng tình dục trẻ em. Lúc đó người cha đáng thương của Dahmer vô cùng bàng hoàng khi nhận được tin này. Ông không thể tin được rằng con trai ông lại có thể là một kẻ dối trá, nghiện rượu, một tên trộm, một tên dâm ô với trẻ em… Đó thực sự là một cú sét giáng xuống những người thân trong gia đình Dahmer. “Tôi thực sự không thể tin nổi rằng linh hồn của nó lại trở nên ác quỷ như vậy. Lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy thật ê chề và bất lực khi thấy mọi thứ đã vuột quá tầm với của tôi. Cảm giác đã có một nỗi mất mát quá lớn. Tôi không thể làm gì để giúp được nó” – Bố của Dahmer tâm sự.[/size][/justify]
[justify][size=large]Tiến sĩ James Fox, Hiệu trưởng trường ĐH luật, bang Boston, chuyên gia nghiên cứu về tội phạm học cho biết: “Chúng ta có thể tiên đoán được tội phạm giết người trước khi hành vi đó xảy ra. Tâm hồn của Dahmer đã bị tổn thương khi cha mẹ ly dị. Thế nhưng không thể đổ hết trách nhiệm lên đầu các bậc cha mẹ được. Kẻ giết người là Dahmer. Không phải bố của Dahmer. Không phải gia đình. Càng không phải là cảnh sát. Đó chính là hắn, chứ không phải ai khác”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Theo quan điểm của Tiến sĩ James Fox, tội ác của Dahmer gây ra xuất phát từ tâm thần bất ổn của hắn. Dahmer là mẫu người vô kỷ luật, làm mọi thứ theo bản năng. Một người như vậy thì thật khó mà kiểm soát nổi. Dahmer luôn sống trong một thế giới ảo giác và mọi hành động đều bị sai khiến bởi những ảo giác đó. Thông thường, ở các vụ án mạng khác, tội phạm giết người thường dừng lại tội ác khi nạn nhân tử vong. Nhưng với trường hợp của Dahmer lại khác, khi nạn nhân chết cũng chính là lúc Dahmer bắt đầu “trò vui” của hắn. Hắn bắt đầu thực hiện những hành vi giống như trong trí tưởng tượng. Giết người hàng loạt, bệnh tâm thần, ăn thịt người - những hành vi này của Dahmer trước tới nay chưa từng xảy ra trong lịch sử.” - Tiến sĩ James Fox cho hay.[/size][/justify]
[justify][size=large]Công tác chuẩn bị cho phiên xét xử cũng có một không hai không kém: Phòng xử án được rà bom mìn mọi ngóc ngách bằng máy rà phá kim loại và chó săn. Tất cả những người tham dự phiên xét xử đều phải qua một lượt kiểm tra ngặt nghèo. Vành móng ngựa nơi tên tội phạm Dahmer đứng được ngăn cách biệt lập bởi 1 hàng rào thép chống đạn cao 1m8.[/size][/justify]
[justify][size=large]Phiên tòa chỉ giới hạn cho phép 100 người tham dự, trong đó có tới 23 phóng viên đưa tin, 34 người nhà các nạn nhân và 43 người khác là dân thường.[/size][/justify]
[justify][size=large]Ngày 13/7/1992 Dahmer đã bỏ qua những lời bào chữa cũng như định hướng của luật sư bào chữa của hắn. Trong khi luật sư bào chữa cố tình đẩy vụ án giết người của Dahmer sang hướng là giết người không có chủ đích và được hành động bởi 1 người bị bệnh tâm thần, thì Dahmer lại khai chệch so với định hướng của luật sư.[/size][/justify]
[justify][size=large]Một vị thẩm phán kể lại: “Vào ngày thứ 2 của phiên xử, luật sư của Dahmer đã  phát biểu trên 1 tờ báo lá cải rằng “Dahmer không hề là kẻ lạnh lùng như tất cả mọi người vẫn nghĩ. Thực sự anh ta là một người đàn ông rất quyến rũ, nhất là lúc anh ta cười… Ở gần Dahmer mới biết được anh ta cũng có khá nhiều ưu điểm…”. Lời phát ngôn nọ của vị luật sư lúc bấy giờ khiến ai nghe xong cũng cảm thấy thật nực cười.[/size][/justify]
[justify][size=large]Ngày 29/1/1992, 3 vị bồi thẩm đoàn được lựa chọn, trong đó có một vị là người da đen. Điều này làm dấy lên cuộc tranh cãi giữa tòa án và thành viên các gia đình nạn nhân. Bởi hầu hết các nạn nhân trong vụ án là người da đen, vậy mà tổng số gần chục vị bồi thẩm chỉ có một vị là người da đen.[/size][/justify]
[justify][size=large]Tội ác hay bệnh tật[/size][/justify]
[justify][size=large]Luật sư bào chữa cho Dahmer ra sức chứng minh rằng hành vi của Dahmer gây ra là do chứng bệnh tâm thần và rối loạn tình dục. Và những hành động man rợ của Dahmer đều được hình thành từ những trò game bạo lực. Vị luật sư thậm chí còn ném ngược lại một câu hỏi về phía đối phương rằng: “Đó là tội ác hay là do bị mắc bệnh?”. Vào thời điểm đó thậm chí đã có vị bồi thẩm có vẻ xuôi theo chiều hướng của luật sư bào chữa, đã đề xuất ra một cuộc bỏ phiếu để quyết định.[/size][/justify]
[size=large][/size]

[size=large]Bố và mẹ kế của Dahmer tại phiên tòa[/size]

[justify][size=large]Trước lời biện hộ của luật sư bào chữa, một vị luật sư bảo vệ cho phía người bị hại lập luận: “Dahmer nhận thức được rất rõ những việc anh ta làm. Anh ta đã từng tấn công ai khi còn ở trong quân ngũ chưa? Hay bất cứ sinh viên nào trong thời gian ở tường ĐH Ohio không? Đó không phải là hành động của một người điên, mà tất cả đều đã được lên kế hoạch tỉ mỉ”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Hai công tố viên thay nhau đọc lời khai của Dahmer. Bản cung dài tới 160 trang, chủ yếu là bản khai về các tình tiết đồi trụy tình dục. Trong bản khai, Dahmer cho biết: “Thật khó có thể tin nổi một người bình thường lại có thể hành động dã man đến vậy. Nhưng tôi đã trót gây ra tội lỗi. Tôi đã để bản năng, hứng thú lấn át đi lương tâm của mình. Tôi cảm thấy mình thật xấu xa”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Luật sư bào chữa của Dahmer vẫn khăng khăng với lập luận Dahmer bị bệnh tâm thần và cần phải được chữa trị kịp thời.[/size][/justify]
[justify][size=large]Tuy nhiên sau hơn 5 tiếng đồng hồ của phiên xét xử, lập luận này đã bị bác bỏ và các thẩm phán đều cho rằng Dahmer không cần thiết phải vào bệnh viện chữa trị, mà phải chịu án tù”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer nói lời cuối cùng tại phiên xét xử: “Việc gì xảy ra cũng đã xảy ra. Tôi không mong mình được tự do. Giờ tôi chỉ muốn chết. Tôi chỉ muốn nói với tất cả mọi người rằng những việc tôi đã làm không phải do thù hận. Tôi không thù hận bất cứ một ai. Tôi không bị tâm thần. Bác sỹ có cảnh báo tới tình trạng tinh thần của tôi, nhưng giờ có vẻ khá lên nhiều rồi. Tôi nhận thức được đầy đủ những gì mình đã gây ra. Và tôi xin chịu mọi hình phạt tòa đưa ra”.[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer đã phải nhận mức án phạt tổng cộng 957 năm tù giam.[/size][/justify]
[justify][size=large]Dahmer thụ án tại nhà tù bang Wisconsin. Hắn đã thích nghi rất nhanh với cuộc sống mới trong tù. Ban đầu, Dahmer sống khá tách biệt với các tù nhân khác. Hắn bị các tù nhân khác bắt nạt. Vào một ngày tháng 3/1994, Dahmer đã bị một tù nhân người Cuba tấn công.[/size][/justify]
[justify][size=large]Sau sự việc này, quản giáo của nhà tù đã đề nghị để Dahmer được ăn cùng với nhóm các tù nhân ở phòng giam khác cũng như tham gia nhiều hoạt động công việc cùng họ, nhằm giúp Dahmer hòa nhập được với mọi người.[/size][/justify]
[justify][size=large]Một thời gian sau đó, Dahmer kết thân với 2 tù nhân có máu mặt khác trong trại giam. Một người là Jesse Anderson, từng phạm tội giết vợ sau đó đổ oan cho một người khác. Người còn lại là Christopher Scarver, một tù nhân da đen mắc chứng tâm thần phân liệt, luôn tự nhận mình là “con trai Chúa trời”. Christopher Scarver cũng vào tù do phạm tội giết người. Đó thực sự là một bộ 3 “hoàn hảo” - một sự kết hợp tai hại.[/size][/justify]
[justify][size=large]Buổi sáng ngày 28/11/1994, vị quản ngục để 3 tên tội phạm làm công việc như mọi ngày. 20 phút sau khi viên quản ngục quay lại kiểm tra, đập ngay trước mắt ông là một cảnh tượng rợn người:  Chiếc đầu của Dahmer bị quẳng lăn lóc. Bên cạnh Anderson là thi thể không đầu của Dahmer ngập ngụa trong máu.[/size][/justify]
[justify][size=large]Cuối cùng một tên tội phạm khét tiếng giết chết và ăn thịt hàng loạt người không chết vì án tù, lại tử nạn dưới tay một kẻ giết người khác.[/size][/justify]
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

[size=large]Hắn đã đem đầu nạn nhân đun sôi để dễ dàng lột da và làm sạch các hộp sọ. Sau đó các hộp sọ được hắn quết một lớp sơn màu xám cho đẹp mắt và dễ bề bảo quản.[/size]
 
[size=large]đúng là ác quỷ mà…………[/size]
 
[size=large]Dahmer bị phán quyết phải chịu quản chế trong vòng 5 năm. Trong đó một năm phải thực hiện lao động công ích tại nhà tù Liên bang. Án phạt này cho phép Dahmer có thể đi làm, hoạt động tự do bên ngoài vào ban ngày và trở về trại giam chịu quản chế vào ban đêm.[/size]
 
[size=large]thế này mà có 5 năm là sao……….3blingeye3[/size]
 

#4923331 2
dài quá, càng kéo càng dài, may mà có cmt của a 3crisp3

@Ami : lần đầu tiên a đọc hết bài viết dài đấy e, nó biến thái thấy sợ thật.

#4923347 2
@oversea68 chắc e để dành đọc sau, h đang làm k  đọc đc ^^

ừ, đọc tiếp mới thấy bị phạt 957 năm tù giam kìa.bá đạo


 
đọc đoạn copy mà thấy ớn vl`!!!!!!!!!!!!


 
 
có ai thấy ông này giống người vĩ đại nào koooooooooo

@oversea68 lần đầu tiên đọc hết một bài viết….Like cho thớt

@starfly1010 Thằng nào bảo giống SAF tao đập cho chết bỏ bà… 3crisp3

@dai_hiep_day_xe 
 
mày có biết ông này ko…thèng ngu

@starfly1010 Lâu ko vào VietYo càng ngày càng thấy có nhiều thằng nguy hiểm… người ta troll mà ko biết 3crisp3

@dai_hiep_day_xe 
mày nghĩ bố tưởng thật hả..bố đnag troll đấy 3congratz3

#4923339 2
thằng này thú tính vcl ra chứ đe0 phải người , giết 1 đống ng như thế mà k xử bắn cho rồi 3burning3

trên đời lắm điên vậy
 
3ahh3

O tu nhu o nuoc no. Co khac j o nhA cua minh dau. Dai no qua viet nam ma o. Vay no moi so. Chac quag giao muon no chet nen phoi hop cho no sog chug voi 2 thag giet nguoi. Vay cug tot. Toj ac duoc tra gia

O tu nhu o nuoc no. Co khac j o nhA cua minh dau. Dai no qua viet nam ma o. Vay no moi so. Chac quag giao muon no chet nen phoi hop cho no sog chug voi 2 thag giet nguoi. Vay cug tot. Toj ac duoc tra gia

tình hình là đọc được vài dòng đầu =))

truong sih bat tu ui con j..an dc thit nguoi.co dayX..hehe

Ông luật sư của hắn chắc thần kinh thép

thèn này vậy mà nó được lên phim đấy
 

cái phim gì mà tụi tù nhân lấy máy bay trốn chạy áh trong đó có nó (nỗi da gà)

[size=large]Cuối cùng một tên tội phạm khét tiếng giết chết và ăn thịt hàng loạt người không chết vì án tù, lại tử nạn dưới tay một kẻ giết người khác.[/size]

#4923850 1
đứng cạnh thằng này cũng làm người khác nổi da gà rồi3blur3

đọc xong thấy rất nhiều điểm vô lý, dự là chuyện bịa, nếu không thì thêm mắm thêm muối rất nhiều 

#4923909 0
tại bài này ng ta post lên theo phần có web hok đủ nên lấy từ web khác sang nên nhìu đoạn đọc hơi kì

#4924176 1
3blur3đồ dã man đồ cầm thú giết 34 mạng người thằng này tùng xẻo lột da may ra mới hết tội3curse3bọn Tây suốt ngày nhân đạo với nhân quyền bảo sao chúng nó toàn sinh ra 1 lũ giết người hàng loạt3burning3
giết người gì mà có 5 năm tù là sao3curse3đã thế 34 mạng người mà chỉ bắt đi tù, đọc mà ức chế cho người nhà nạn nhân

#4924270 1
ko đọc đoạn cúi hả 3

#4924854 0
@alone93 đoạn cuối số nó xui sao gặp trung thắng khác cũng là kẻ giết ng nên chết thôi , chứ k gặp thì cũng đi tù , bên nó hình như k có tử hình hay sao ấy

đọc mấy cái này còn ám ảnh hơn cả coi film kinh dị3ahhyes3

#4924413 0
- đánh dấu cái

thay mà ghê …………..eeeee3ahh3

dài quá3ahhyes3…………….

3ahhyes3dài quá ếu đọc

cài quá thớt ơi

                            Bọn Nó Bảo ăn thịt người là không đúng…

thằng này làm cho thế giới phải rợn gáy . mà mức án như zi thì ăn cúc chết mẹ đi. Lê Văn Luyện thì s?
3burning3

ANh ấy là hình tượng của tôi ,và tôi sẵn sàng noi theo 

#4924965 0
3ahhyes3 vy nhìu gay lớm tha hồ mà chọn3ahaa3

@alone93 KHoái girl xinh còn gay thì nói vs bọn chúng là Hey guy !  Kill yourself ,please ..

thịt người ngon mà… 3bored3

#4924985 1
ối giồi ôi nó còn ác hơn cả luyện nữa 3ahh3

ta fan của saw
thấy bt

Giết người hàng loạt, đỗ thừa bị điên, do bia rượu, tác nhân bên ngoài thì ko đền tội cho tội ác của mình, cuộc đời đúng là …..

kinh vay ma hok tu hinh no! cho no song. roi mai mot no tiep tuc giet nguoi nua. êccececec3curse3

#4925295 1
kết cái ava của thớt rồi3aha3
jeff yêu dấu3adore3

#4925372 0
cuối cùng nó cũng chết rồi  3ahhyes3

trả lại  30 phút cuộc đời  cho ta mau 3ahh3

bá thế … khiếp vãi.. đúng là  kinh động thế giới..:P cuối cùng mới tới tai ng VN =))))

tóm tắc dùm cái làm biến đọc 3bored3

Chủ đề cùng mục


size large, justify size large, cảnh sát, nạn nhân, cậu bé, người đàn, viên cảnh, viên cảnh sát, hành vi, giết người,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Điểm nhanh Hợp âm az Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)