Tâm sự - chia sẻ 2010-12-27 22:20:00

Thấy hay post cho mọi người xem !


[size=2]Em ở xa không thể kề vai anh khi anh buồn, ôm anh khi anh thấy nản lòng, không cầm tay anh đi dạo trên con đường đầy hoa sữa của thành phố miền Trung nơi mình đoàn tụ sau này, chỉ có những dòng chữ như những ngón tay đan, như tất cả yêu thương đến anh.[/size]From: heo
Sent: Thursday, December 23, 2010 6:10 PM

Một ngày lễ nữa lại đến, lại thêm một dịp lễ em không có anh bên cạnh. Kể từ lần anh nói lời quyết tâm chia tay nhau ấy, em chẳng buồn viết những dòng ấy vào nhật ký của mình vì dường như có một linh cảm mạnh mẽ nào đó nói với em rằng chúng mình sẽ chẳng xa nhau được đâu, anh chưa xa nổi em được đâu mà.

Đã nhiều lần em tự hỏi, có phải ông trời không cho mình đến với nhau không mà sao bao nhiêu chuyện rắc rối đến với anh và cả với em, trong khi đó mọi chuyện đều yên ổn trước khi mình đến với nhau? Em dằn lòng nhiều lần nghĩ dại hay là em xa anh đi, có lẽ vậy thì cuộc sống của anh sẽ không gặp nhiều xui xẻo như sau khi đến với em anh à. Nhưng sao thật khó, em chỉ nghĩ vậy thôi chứ em không dám làm.

Em cũng sợ lắm, em sợ mất anh thật, em sợ mất đi mối tình đầu mà em đã gặp nhiều nỗi buồn lẫn khó khăn mới có được. Em sợ mất đi người đàn ông em yêu thương nhất và là người yêu thương em nhiều nhất. Em cứ nghĩ vậy là nước mắt lại trào ra. Mỗi lần chúng mình giận hờn, dù ai nói đòi chia tay, em cũng chỉ mong người còn lại hãy níu kéo chứ đừng nói đồng ý, khi đồng ý rồi thì em lại sợ mình xa nhau thật.

Thương anh nhưng em bất lực với chính mình, anh là đàn ông, anh không dễ chia sẻ cuộc sống của mình như con gái, anh vốn cũng sống khép kín nữa. Nhưng đôi khi em muốn hét lên tận trời xanh, sao mà người ta yêu nhau thì không sao còn mình đến với nhau mà cứ gây trắc trở cho cuộc sống của mình. Thà rằng mình không có yêu nhau nữa, chia tay là xong, đường ai nấy đi, nhưng em yêu anh và em biết anh cũng vậy.

Em quyết tâm đến với anh, giờ em chẳng nghĩ đó là sự liều lĩnh nữa, vì em nhận thấy sự chân thành trong tình cảm của anh nên em không sợ gì cả. Anh ơi, dù có ra sao, dù cho gặp khó khăn thể nào, em cũng không thể xa anh được. Anh từng nói rằng, anh xa em để trả lại ngày xưa cho em, trả lại cuộc sống bình yên không lo lắng nhiều nữa, một cuộc sống không em dù với anh thật khó nhưng điều đó tốt với anh.

Nhưng giờ đây em biết rằng, không anh, em không thể là ngày xưa được nữa và có thể còn tồi tệ hơn bây giờ. Em thích cảm giác đươc lo lắng cho ai đó, dù đôi khi nhớ nhung giày vò em, dù đôi khi giân hờn làm em mệt mỏi với nỗi buồn thật. Nhưng tình yêu thật lạ anh à, nó mang đến cho em nhiều niềm vui, cho em thấy điều kỳ diệu kết nối hai con người xa lạ, cho em biết ý nghĩa của mình với một người mà không phải ba, chú bác, anh em mình, nhưng sau này lại là người thân nhất của mình.

Có lẽ vì em không mở cửa trái tim mình cho những người con trai khác để biết rằng với những người đó, em cũng có ý nghĩa như thế và họ cũng có một tình yêu mãnh liệt như vậy. Thật lạ khi em không có cảm tình với họ mà lại cho họ cơ hội thể hiện cho em biết điều ấy anh nhỉ. Em không có quyền và không được phép làm vậy để gieo đau khổ cho người ta khi chính em không muốn nhận đau khổ, và họ cũng không có nghĩa vụ đến với em để làm vậy.

Khi đến với anh, tự dưng họ không còn quan tâm đến em nữa, không còn cảm giác của một đứa con gái được nhiều người đế ý, cũng có chút gì đó chạnh lòng nhưng hạnh phúc nhất vẫn là được bên anh, có anh từng ngày. Em không sắc nước hương trời, em không thông minh tài giỏi, em cũng chẳng giàu sang quyền quý, một đứa con gái mà chính e, thấy rất bình thường trong những người bình thường, không có chút gì đặc biêt cả. Thế nhưng tình yêu của mình, chuyện mình đến với nhau lại là một câu chuyện đặc biệt không những với cả chúng mình mà cả với những ai biết chúng ta anh nhỉ.

Ai cũng ngưỡng mộ câu chuyện tình của mình, nhưng ai cũng không tin vào sự bền lâu của tình yêu đó khi nó lại đến quá nhanh như một tiếng sét ái tình vậy, không vồ vập, nhưng nhanh chóng và vội vàng như sợ mất nhau cả quãng đời còn lại vậy. Giờ đây lại khó khăn đến với anh, lại một điều không may nữa, nhưng mà anh ơi, rồi cũng sẽ qua, cố gắng lên.

Em ở xa không thể kề vai anh khi anh buồn, ôm anh khi anh thấy nản lòng, không cầm tay anh đi dạo trên con đường đầy hoa sữa của thành phố miền Trung nơi mình đoàn tụ sau này, chỉ có những dòng chữ như những ngón tay đan, như tất cả yêu thương đến anh. Một mùa giáng sinh qua là bớt đi một khoảng thời gian nữa mà mình phải xa nhau. Giờ đây câu nói yêu anh không cần anh tập cho từng ngày nữa, nó có thể trôi chảy trong cổ họng của em được rồi. Nhớ anh thật nhiều nhóc à. 3bored3 3bored3 3bored3 3bored3 3bored3
Không thể thực hiện tác vụ do chủ đề hiện đang ở trạng thái lưu trữ

Chủ đề cùng mục


cuộc sống, yêu thương, sợ mất, tình yêu, chúng mình, khó khăn, chút gì, 3bored3 3bored3, thể kề vai, thấy nản,
https://linkvaobong88ag.club Lời Ca Khúc Điểm nhanh Hợp âm az Chords up

Bản quyền bởi VietYO.com v3.0 - Viet Nam Youth Online
Diễn đàn mở của cộng đồng người Việt trẻ online - Liên hệ (info @ vietyo.com)